KINH HOÀNG VÀ MAN RỢ – VỤ ÁN THÂN CHỦ 18 TUỔI KÊU OAN

Em trai Thân chủ bị một cán bộ đánh vào đầu xỉu ngay sau phiên toà (gia đình Thân chủ quá phẫn nộ).

Ngay từ đầu, tôi, LS Nguyễn Trường Thành biết toà cấp sơ thẩm sẽ tuyên án dù có đưa ra chứng cứ hay lập luận thế nào và, chúng tôi đã tính sẵn phương án tại toà cấp phúc thẩm nhưng thật sự tôi vẫn không thể hình dung được sự trắng trợn và kinh hoàng của vùng đất nơi đây.

Tất cả các bản chụp CT Scanner, CQĐT thu giữ nhưng không đưa vào hồ sơ. Khi tôi đặt vấn đề, VKS đưa lập luận, không cần thiết. Thật không thể tưởng tượng, Hồ sơ bệnh án Bệnh viện Đăk Mil chứng minh người bị hại không bị gì, còn các Bản CT Scaner do Gia đình tự đi thăm khám để làm căn cứ kết tội lại không đưa vào hồ sơ dù đã lập biên bản thu giữ. Tôi và LS Thành biết, nếu đưa vào sẽ bị vỡ trận ngay lập tức.

Em trai thân chủ (16 tuổi) bị sưng đầu sau đó vào viện Đăk Mil cấp cứu.
Khung cảnh náo loạn sau phiên toà lúc 18h30.
Bị cáo bật khóc, chỉ nói được 1 câu “tôi bị oan”.

Khi tôi hỏi Giám định Pháp y, Trung tâm sử dụng bao nhiêu hồ sơ bệnh án để giám định. Giám định viện Vương Đình Mãn khẳng định 3 bộ, gồm: hồ sơ BV Đăk Mil, BV Chợ Rẫy, BV Chấn thương Chỉnh hình. Để chắc chắn, tôi hỏi thêm lần nữa, Giám định tự tin khẳng định 3. Ngay lập tức, tôi công bố chỉ có 2, gồm BV Chợ Rẫy, BV Chấn thương Chỉnh hình, không có BV Đăk Mil (Hồ sơ Bệnh án BV Đăk Mil khẳng định Bị hại không bị gì cả).

Em trai và mẹ bị đánh phải cấp cứu tại BV Đăk Mil sau phiên toà tối qua.
Giám định viên Pháp Y Lê Đình Mãn

Lúc này, Giám định viên tái mặt và nói do “lỗi đánh máy”, cả khán phòng ồ lên và cười. Lỗi đánh máy là không đưa Hồ sơ bệnh án khẳng định bị hại không bị gì, mọi người cho ý kiến.

Vụ việc xảy ra ngày 6/5/2016, cả 2 bị hại vào BV Đăk Mil tối đó rồi trốn viện sau đó mấy tiếng. Ngày 10/5/2016 (sau đó 4 ngày) đến BV Đăk Mil chỉ có một vết xước mới chảy máu bên tai trái. Đại diện BV Đăk Mil khẳng định tại toà án không có bất kỳ vết thương tích hay vết khâu nào tại đầu của người bị hại. Điều đó có nghĩa, người bị hại bị đánh (nếu có) là xảy ra ngày 10/5/2016 chứ không thể là ngày 6/5/2016 bởi vết xước nhỏ, sau 4 ngày nó đã liền da.

Một điều kinh khủng hơn, CQĐT và Giám định cho Chụp CT vào ngày 9/6/2016 (sau ngày xảy ra sự việc 1 tháng 3 ngày), tại Bản chụp CT ghi “Vỡ lún sọ, dập xuất huyết não”. Tại toà tôi và Bác sĩ BV Đăk Mil khẳng định, về mặt y học, dập xuất huyết não, nếu có, chỉ có thể xảy ra sau khi bị đánh khoảng 48 giờ đồng hồ. Do đó, sau 1 tháng không thể, nếu có thì “nhũn” hoặc “nhuyễn não”. Lúc này, Giám định Pháp y bảo, do cách đọc Bản phim của Bác sĩ, tôi chỉ tham khảo Bản CT Sacner mà thôi. Điều đó có nghĩa, Giám định phủ nhận Bản CT Scaner nhưng lại dùng nó để đưa ra kết luận.

Khi tôi nói, kết luận Giám định cho rằng “vỡ lún sọ, dập xuất huyết não” thì tính mạng có thể bị tử vong nếu không cấp cứu, chữa trị. Thực tế, bị hại khỏe mạnh và không nhập viện gì cả. Lúc này VKS đối đáp, vỡ sọ có thể khỏe mạnh bình thường. Trời ơi ?!

Nguy hiểm hơn, người bị hại thứ nhất, Bệnh án BV Chợ Rẫy và Chấn thương chỉnh hình (Hồ sơ này do người nhà tự đưa đi chứ không phải công an yêu cầu) khẳng định không có liệt tay, BV Chấn thương chỉ định chụp XQ Cổ Tay nhưng trong hồ sơ không có kết quả và không có bản phim (nghĩa là nó bị rút khỏi hồ sơ vụ án vì tay không có liệt). Tuy nhiên, Giám định pháp y lại kết luận thương tích 16%. Lúc này tôi hỏi Giám định, không có Bản phim CT, không có kết quả khẳng định liệt tay thì căn cứ vào đâu đưa ra kết luận thương tích 16%.

Mọi người biết Giám định trả lời sao không ? Đó là “tôi nghe bị hại nói tay yếu, tôi khám lâm sàng và đưa ra nhận định thương tích 16%”.

Chắc chắn, các luật sư sẽ tố cáo Giám định pháp y để họ thấy được đâu là trách nhiệm và lương tâm của người Bác sĩ.

Chủ toạ phiên toà gây phẫn nộ cho người dân tham gia, lúc tôi tranh luận, những điểm nào bất lợi cho phía VKS là cắt. Tôi nhẫn nhịn nhưng nó quá lố bịch buộc tôi phải đứng dậy chỉ thẳng về HĐXX và nói, đừng làm những kiểu như vậy. Cần thì tôi không tranh luận nữa…

Người dân tham gia họ cũng phẫn nộ theo khi chứng kiến sự việc. Có thời điểm, bên phía bị hại còn thách thức “muốn làm cho tỷ lệ thương tật cao hơn nữa không” ? Tôi đã cung cấp thông tin này cho toà nhưng sự thờ ơ đến một cách kỳ lạ.

Còn hàng chục điểm bất hợp lý, vô lý của hồ sơ vụ án mà tôi không thể kể ra được. Kết thúc phiên toà là hơn 6h30 tối, thân chủ tôi chỉ nói được 1 câu “tôi bị oan” và bật khóc. Ra khỏi toà, mẹ Thân chủ, em trai thân chủ (người tố cáo trước đây bị công an đánh nhập viện) đến ôm con mình thì bị một cán bộ công an dùng dậy batong đánh vào đầu xỉu và cấp cứu (lời kể của những người dân trực tiếp chứng kiến).

Tình hình náo loạn và phẫn nộ bao trùm khắp nơi, tiếng la hét và chửi bới khiến một vùng quê trở nên khủng khiếp.

Tối hôm qua, dù chưa tuyên án nhưng cách điều khiển phiên toà của Thẩm phán Nông Văn Bào gây ức chế cho người tham dự nên mọi người phản đối. Lúc này, Thẩm phán Bào không cần hội ý mà bảo sáng mai 8 giờ tuyên án. Với hàng loạt tình tiết phức tạp thì làm sao trong đêm để viết bản án ?

Kết quả: Toà tuyên 5 năm tù dù VKS truy tố khung hình phạt 15 năm.

P/s: Tôi đã tham gia bào chữa các vụ án ở nhiều tỉnh nhưng đây là lần đầu tiên tôi mới thấy được sự man rợ, kinh khủng như thế. Với những vấn đề lúc xét hỏi, không có bất kỳ toà nào trên đất nước này dám xử nhưng tại đây thì không.

Hành vi bảo vệ một vụ án oan sai chưa bao giờ là dễ dàng, hãy đợi phiên toà cấp phúc thẩm…

Đăk Mil, ngày 27/9/2017
LS Lê Ngọc Luân

Advertisements